Chuyển đến nội dung chính

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 47

 CHƯƠNG 47


Viêm Thác liếc nhìn thời gian, đã tám giờ hơn.


Anh nghĩ đi nghĩ lại rồi gửi tin nhắn cho Nhiếp Cửu La.


- Các cô những ngày này hãy cẩn thận một chút, bên đây có thể sẽ có hành động.


-----------------------------


Bên phía này Nhiếp Cửu La đang quấn khăn tắm lên đầu, tối hôm qua cô ngủ không ngon, hôm nay lại luôn bận rộn, ngay lúc này cô cần để bản thân thư giãn.


Tấm lót bồn tắm dùng một lần cô mua có chút to, cứ không dính sát vào, cô phải liên tục dùng chân vuốt phẳng nó. Đột nhiên có tiếng tin nhắn gửi đến, cô đưa tay lên trên không lắc vài cái, rồi cầm điện thoại lên khi tay vẫn còn ướt. Sau khi xem xong, cô cảm thấy nội dung tin nhắn này nói như không nói.


- Từ bắt cóc lão què, cho đến bị mất liên lạc ba người trong thê đội*, và lão Đao bị thương tối hôm qua, đối phương không phải luôn có hành động sao? Mà hôm nay là ngày tám, vì đám Tưởng Bách Xuyên đã hủy bỏ cuộc hẹn tại Đầu Khỉ Nam Ba, dùng chân nghĩ cũng biết đối phương sẽ có một vòng hành động mới.


*Thê đội đảm nhận nhiều tác vụ phức tạp: tấn công dò đường; vận động nghi binh; che mặt cho đơn vị chính; chiếm giữ vị trí quan trọng trên đường hành tiến; chiếm đầu cầu chiến tuyến để đơn vị chính phát triển; thọc sâu gây rối để đơn vị chính vỗ mặt; áp sát truy bức khi đối phương rút lui. Với cơ cấu cơ động gọn, mạnh, được bổ sung liên tục, thê đội luôn giữ được mức độ linh hoạt cao trong tác chiến.


Đều đang đợi động tác mới đây này.


Cô đặt điện thoại xuống bàn kế bên, đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn vượt qua chính mình. Cô dừng một chút rồi hít vào một hơi sâu, ngẩng đầu lên bịt mũi lại, từ từ chìm vào bồn tắm.


Khi nước trong bồn tắm chưa ngập qua tai, thêm chút nữa là chạm đến cằm, cô cuống quít đưa tay nắm lấy thành bồn rồi gấp gáp bật dậy.


Bỏ đi bỏ đi, cô không dám, thật sự không dám.


-----------------------------


Những người xung quanh Tưởng Bách Xuyên dường như chỉ có một mình Nhiếp Nhị là không có lòng hiếu kỳ, ông ta cảm thấy đây là biểu hiện của người thông minh. Sự tò mò hại chết con mèo, mèo có tận chín cái mạng vẫn có thể vì tò mò mà xoèn xoẹt  đi đời, huống chi con người chỉ có một cái mạng, vội vã tham gia náo nhiệt để làm gì chứ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Danh sách chương

  Lưu ý trước khi đọc: Bản dịch truyện được thực hiện bởi QUẦN LÔNG CORP. Đây là bản dịch cho riêng câu chuyện của Nhiếp Cửu La. Nhiếp Cửu La   - Tên thật là Nhiếp Tịch, 25 tuổi, giá trị nhan sắc thuộc hàng top, giá trị vũ lực cũng đứng hàng top. Cô xinh đẹp, thông minh, suy nghĩ và miệng lưỡi khi tranh luận khó ai có thể qua được cô, tính cách cực kỳ "ăn miếng trả miếng", và không kém phần nghịch ngợm...  x em tiếp Danh sách chương Chương 2                        Chương 3                        Chương 4                       Chương 5                       Chương 6                       Chương 8                       Chương 9   ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 51

 CHƯƠNG 51 Nhiếp Cửu La đi đến chỗ cầu thang thì vẫy tay ra hiệu cho Hình Thâm đi lên lầu. Hình Thâm đứng dậy, lúc đi ngang qua Mắt To lại lấy vải nhét vào miệng hắn để hắn ta khỏi kêu gào vô ích. ---------------------------------------- Sợ tầng hai vẫn chưa đủ cách âm, hai người đi lên tầng ba nói chuyện. Nhiếp Cửu La đưa bức vẽ cho Hình Thâm xem. Đôi mắt của Hình Thâm xem chữ và hình trên màn hình hay giấy thì rất tốn sức, anh ta giơ tờ giấy lên để dưới ánh đèn xem một lúc lâu: "Có ý gì?" Nhiếp Cửu La chần chừ một lát: "Tôi chỉ là hoài nghi... Chuyến này chúng đã bắt được bao nhiêu người ở đây?" Hình Thâm nhớ kỹ lại: "Tính cả chú Tưởng thì tám người." "Tám người, vậy tính thêm cả lão què cùng thê đội ba người kia, tổng cộng là mười hai người?" Tạm thời là như thế, Hình Thâm gật đầu: Trước mắt đã mất liên lạc với phía lão Đao cùng Dư Dung, có thể xác nhận số người gặp nạn là mười hai người. Nhiếp Cửu La: "Đối phương bảo chúng ta phải nhanh ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 60

 CHƯƠNG 60 Lữ Hiện ngày hôm trước làm một cuộc đại phẫu hao hết sức lực, buổi tối lại đi ngủ muộn, cho nên hôm sau thức giấc đã là buổi trưa. Nhưng lúc sáng sớm anh ta có dậy để vào phòng vệ sinh, với tinh thần trách nhiệm của một bác sĩ, anh ta đã đi vào phòng phẫu thuật để kiểm tra tình hình của Nhiếp Cửu La, sau đó đi đến kết luận cô đã ổn rồi, về cơ bản đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm. Anh ta còn nhớ khi đó Viêm Thác còn cười với anh ta. ------------------------------ Viêm Thác vào thang máy và đi thẳng xuống tầng hầm. Dưới đó chỉ có hai, ba chiếc xe, đều là xe của "người mình", chiếc của Lữ Hiện anh đã đậu ở góc trong cùng. Viêm Thác bước đến đó, trước tiên mở cửa sau ra. Nhiếp Cửu La được bọc trong chăn đang an ổn ngủ ở ghế sau, bởi vì ghế không đủ dài nên cẳng chân hơi co lại. Viêm Thác dựng thẳng chiếc vali vào khoảng trống giữa hàng ghế trước và sau để làm vách ngăn, phòng khi xe phanh gấp thì cơ thể cô cũng sẽ không mất kiểm soát mà lăn xuống. Sau đó anh giúp cô dém c...