Chuyển đến nội dung chính

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 19

 CHƯƠNG 19


Tưởng Bách Xuyên cười ha hả: "Tức chứ, nhưng có tức hay không thì việc cũng đã như thế rồi."


Tước Trà trừng ông ta: "Con người anh, lòng dạ thật đen tối. Cái tên Viêm Thác kia ra tay tàn nhẫn như thế, nhỡ đâu đi báo thù cô ta thì làm thế nào? Anh không phải nói cô ta hữu dụng sao, nếu vậy sao còn đẩy người ta ra ngoài?"


Tưởng Bách Xuyên tắt đèn phòng tắm, ôm eo Tước Trà đi xuống lầu: "Em không hiểu rồi, trong tay anh giữ ba người nhưng hỏi không được cái gì, giữ lại còn có ích gì? Muốn câu cá lớn, phải quậy đục nước, thả người ra, là bởi vì muốn làm nước ngầm trong cái ao nay chuyển động."


"Hơn nữa, sao có thể gọi là lòng dạ đen tối? Như thế này đúng là đã đẩy cô ta ra ngoài, nhưng anh đã thông báo kịp thời cho cô ta, cũng hứa sẽ giúp đỡ hết mình đúng không nào? Chỉ cần cô ta đồng ý, muốn trốn chỗ anh bao lâu tùy ý, anh sẽ cung kính với cô ta như một vị bồ tát."


Nhiếp Nhị là một thanh đao tốt, nhưng chỉ bằng lòng ở trong vỏ, muốn dùng tới còn phải hỏi ý kiến của cô ta, quả thật dùng không thuận tay cho lắm.


Mọi việc hiện tại vẫn mù mờ, đối phương như thế nào tới giờ ông ta vẫn chưa rõ, người giỏi thì phải làm nhiều, đẩy Nhiếp Nhị ra thử nước là việc làm thích hợp nhất, nếu là vàng thật thì sẽ không sợ lửa, nếu không phải, có đưa cô ta lên cao và cung phụng cũng chẳng có ý nghĩa gì, có khi cô ta bí quá hóa liều, không còn đường lui, dứt khoát xuống nước nhập bọn, làm người đi cùng đường với ông ta thì sao?


Đang lúc suy nghĩ thì điện thoại vang lên, là bên Nhiếp Cửu La gửi tin nhắn qua.


Tưởng Bách Xuyên liếc nhìn Tước Trà.


Tước Trà rất hiểu chuyện quay người đi.


Tưởng Bách Xuyên mở tin nhắn ra.


- Nếu như Viêm Thác tìm đến, tôi sẽ cố gắng hết sức tự mình giải quyết.


Tưởng Bách Xuyên không trả lời, nhìn chằm chằm vào tin nhắn đang bốc cháy, hừ một tiếng, mím môi thành một đường.


Giỏi thật, không cần ông ta chăm sóc cơ đấy.


-------------------------------


Lâm Linh vội gật đầu, cảm thấy chủ đề quá nặng nề, cố ý nói đến chuyện khác nhẹ nhàng hơn: "Đúng rồi, anh sao lại bỏ rơi cô gái xinh đẹp như thế này vậy?"


Viêm Thác chưa hiểu: "Cái gì bỏ rơi cơ?"


Lâm Linh mím môi cười, lấy điện thoại mở tấm ảnh trong đó, rồi đưa cho anh xem: "Là cái cô Nhiếp này nè, ban đầu thật sự không có manh mối gì, dì Lâm còn bảo phải điều tra cô ấy."


Sau đó Đại Đầu xuất hiện, lần theo nguồn gốc, tìm được Viêm Thác và Răng Chó, ở chỗ Nhiếp Cửu La tự nhiên cũng được cho rằng không có giá trị gì, nên đã không quan tâm nữa.


Viêm Thác nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đó thật ra không phải đơn thuần là một bức ảnh, mà là ảnh bìa tạp chí, Nhiếp Cửu La mặc một chiếc áo hai dây vải cotton màu xanh cổ điển, quần bloomers màu đen có dây rút, chân trần ngồi bên khung cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ, đầu hơi cúi xuống, cau mày trầm tư, bên ngoài cửa sổ là khung cảnh mờ ảo của cây xanh, hai bàn tay lấm lem bùn đất.


Torng sự tùy ý có một vẻ đẹp rất thảnh thơi, đây là một bức ảnh được chụp nhanh trong giờ nghỉ rất thành công.


"Ảnh tạp chí?"


Lâm Linh gật đầu: "Cô ấy khá có tiếng tăm trong giới điêu khắc, trên mạng tìm thấy rất nhiều."


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Danh sách chương

  Lưu ý trước khi đọc: Bản dịch truyện được thực hiện bởi QUẦN LÔNG CORP. Đây là bản dịch cho riêng câu chuyện của Nhiếp Cửu La. Nhiếp Cửu La   - Tên thật là Nhiếp Tịch, 25 tuổi, giá trị nhan sắc thuộc hàng top, giá trị vũ lực cũng đứng hàng top. Cô xinh đẹp, thông minh, suy nghĩ và miệng lưỡi khi tranh luận khó ai có thể qua được cô, tính cách cực kỳ "ăn miếng trả miếng", và không kém phần nghịch ngợm...  x em tiếp Danh sách chương Chương 2                        Chương 3                        Chương 4                       Chương 5                       Chương 6                       Chương 8                       Chương 9   ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 51

 CHƯƠNG 51 Nhiếp Cửu La đi đến chỗ cầu thang thì vẫy tay ra hiệu cho Hình Thâm đi lên lầu. Hình Thâm đứng dậy, lúc đi ngang qua Mắt To lại lấy vải nhét vào miệng hắn để hắn ta khỏi kêu gào vô ích. ---------------------------------------- Sợ tầng hai vẫn chưa đủ cách âm, hai người đi lên tầng ba nói chuyện. Nhiếp Cửu La đưa bức vẽ cho Hình Thâm xem. Đôi mắt của Hình Thâm xem chữ và hình trên màn hình hay giấy thì rất tốn sức, anh ta giơ tờ giấy lên để dưới ánh đèn xem một lúc lâu: "Có ý gì?" Nhiếp Cửu La chần chừ một lát: "Tôi chỉ là hoài nghi... Chuyến này chúng đã bắt được bao nhiêu người ở đây?" Hình Thâm nhớ kỹ lại: "Tính cả chú Tưởng thì tám người." "Tám người, vậy tính thêm cả lão què cùng thê đội ba người kia, tổng cộng là mười hai người?" Tạm thời là như thế, Hình Thâm gật đầu: Trước mắt đã mất liên lạc với phía lão Đao cùng Dư Dung, có thể xác nhận số người gặp nạn là mười hai người. Nhiếp Cửu La: "Đối phương bảo chúng ta phải nhanh ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 60

 CHƯƠNG 60 Lữ Hiện ngày hôm trước làm một cuộc đại phẫu hao hết sức lực, buổi tối lại đi ngủ muộn, cho nên hôm sau thức giấc đã là buổi trưa. Nhưng lúc sáng sớm anh ta có dậy để vào phòng vệ sinh, với tinh thần trách nhiệm của một bác sĩ, anh ta đã đi vào phòng phẫu thuật để kiểm tra tình hình của Nhiếp Cửu La, sau đó đi đến kết luận cô đã ổn rồi, về cơ bản đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm. Anh ta còn nhớ khi đó Viêm Thác còn cười với anh ta. ------------------------------ Viêm Thác vào thang máy và đi thẳng xuống tầng hầm. Dưới đó chỉ có hai, ba chiếc xe, đều là xe của "người mình", chiếc của Lữ Hiện anh đã đậu ở góc trong cùng. Viêm Thác bước đến đó, trước tiên mở cửa sau ra. Nhiếp Cửu La được bọc trong chăn đang an ổn ngủ ở ghế sau, bởi vì ghế không đủ dài nên cẳng chân hơi co lại. Viêm Thác dựng thẳng chiếc vali vào khoảng trống giữa hàng ghế trước và sau để làm vách ngăn, phòng khi xe phanh gấp thì cơ thể cô cũng sẽ không mất kiểm soát mà lăn xuống. Sau đó anh giúp cô dém c...