Chuyển đến nội dung chính

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 32

 CHƯƠNG 32


Mười giờ tối.


Nhiếp Cửu La đã đọc xong cuốn "Điêu khắc đương đại phương Tây".


Nói thật thì cuộc sống của cô chẳng hề kích thích như Viêm Thác nghĩ: cô hay ra ngoài là để tìm cảm hứng, lúc không đi đâu thì chỉ giao lưu với bùn hoặc là đọc sách. Mấy ngày trước lão Thái cho cô một đề nghị, muốn cô cố gắng hết sức tiếp xúc với đủ loại người khác nhau, ôm lấy cuộc sống nhiều hơn, ông ta nói điêu khắc không phải chỉ đơn giản là nhìn mèo vẽ hổ* hoặc là rời xa thực tế, nhất định phải truyền vào trải nghiệm, trải nghiệm! Như thế khán gỉa mới có thể cảm nhận được cuộc sống nhiều tầng phức tạp của cô thông qua một cục bùn.


*ý chỉ sự rập khuôn.


Cũng quá mơ hồ rồi, vả lại cuộc đời của cô quá lắm cũng chỉ có hơn hai mươi năm thôi, có thể "phức tạp" tới đâu chứ.


Nhiếp Cửu La đặt sách xuống, đột nhiên nghĩ đến Viêm Thác.


Sống bên cạnh một đàn cú đất nhìn giống người như thế mà vẫn phải giả vờ không nhận ra, cuộc sống đó mới có da lông, sáng tối, kích thích và tầng tầng lớp lớp biết bao nhiêu, còn của cô cũng chỉ đơn bạc vậy thôi, dù sao cũng là người bình thường mà.


Đang nghĩ ngợi thì điện thoại reo lên.


Tên người gọi hiển thị là "Nhiếp Đông Dương", Nhiếp Cửu La phải nghĩ một lúc người này là ai, sau đó rất hòa nhã nhận điện thoại.


Nhiếp Đông Dương đầu kia cười nói: "Tịch Tịch à, trễ thế này chưa ngủ hả con?"


Nhiếp Cửu La muốn "kính trọng" mà gọi một tiếng bác, nhưng không cất nên lời. Tuy nhiên Nhiếp Đông Dương là anh trai ruột của bố cô Nhiếp Đông Hoằng, thế nên người này thật sự là bác của cô, bác ruột.


Cô ừm một tiếng: "Có chuyện gì?"


Nhiếp Đông Dương nói: "Là như thế này Tịch Tịch, con luôn ở bên ngoài ra sức làm việc, cũng đã nhiều năm không về quê rồi. Nhưng năm nay thì khác, tuần tới là minh đản* thứ mười chín của bố con, quy tắc nơi này của chúng ta là tới chín không qua không, năm thứ mười chín còn quan trọng hơn năm thứ hai mươi đấy. Con có muốn trở về cúng bái không?"


*kỷ niệm ngày sinh của người đã mất. 


Vậy mà đã mười chín năm rồi, cô cũng nên tận hiếu thôi: "Được."


Nhiếp Đông Dương húng hắng: "Là thế này, năm thứ mười chín khẳng định phải làm long trọng hơn, phải dùng không ít tiền. Ta đang suy nghĩ, số tiền này có phải con bỏ ra thì thích hợp hơn không?"


Nhiếp Cửu La không lên tiếng, có chút muốn cười.


Sau khi bố cô nhảy lầu chết, cô cũng xem như "mất cả cha lẫn mẹ", nhưng cũng không cần đến cô nhi viện. Bởi vì tuy bên phía mẹ cô không có họ hàng, nhưng bên bố cô vẫn còn một người bác. Nhiếp Đông Dương tiếp nhận ngôi nhà, tất cả tiền bạc và cô, vỗ ngực nói rằng sẽ đối đãi với cô hơn cả con ruột, tương lai sẽ gả cô đi thật vẻ vang.


Nhưng cuối cùng cô cũng không cần ông ta nuôi. Đã cuỗm sạch nhà cô rồi, chút tiền này vẫn chạy đến chìa tay xin cô cơ đấy?


Nhiếp Đông Dương dường như nhận ra được cảm xúc của cô: "Vốn là không có con thì ta vẫn sẽ lo liệu được hết, dù sao cũng là em trai ruột của ta mà. Nhưng con nghĩ đi, mối quan hệ cha con vẫn thân hơn anh em, nếu ta qua mặt con thì không hợp quy củ, và có vẻ không tôn trọng con. Hơn nữa bố con cũng sẽ không vui, đúng không nào."


Thật là dẻo miệng, nói cái gì thì ông ta vẫn là người có lý, Nhiếp Cửu La cũng lười mà tính toán chút tiền này: "Được."


Nhiếp Đông Dương rất vui: "Tịch Tịch con an tâm, mua gì, tiêu gì, ta đều sẽ liệt kê chi phí cho con xem, cố gắng xuất luôn hóa đơn."


Còn "xuất hóa đơn" cơ đấy, có xuất hóa đơn thì cô cũng có làm báo cáo đâu, Nhiếp Cửu La vốn muốn nói không cần, nhưng nghĩ lại và trả lời: "Được."


Cứ để Nhiếp Đông Dương sôi nổi ra sức kiếm tiền chênh lệch trong vụ này đi, dù sao ông ta cũng vui vẻ khi làm việc ấy.


Sau khi cúp điện thoại Nhiếp Cửu La đứng đó một lát, rồi đi đến trước tủ sách, từ tầng dưới cùng rút ra cuốn album ảnh.


Album ảnh này cũng xem như là album ảnh của bố Nhiếp Đông Hoằng và mẹ Bồi Kha của cô, trong đó chỉ có vài tấm có mặt cô. Cái này không phải là lạnh nhạt cô, cô cũng có album ảnh, bắt đầu từ tấm ảnh đầu tiên khi cô sinh ra, đến năm cô sáu tuổi lúc Nhiếp Đông Hoằng nhảy lầu thì đột ngột dừng lại.


Nhiếp Cửu La mở album ra.


Những năm chín mươi đã là thiên hạ của ảnh màu, chủ là màu sắc không được tươi sáng. Những bức ảnh trải dài từ thời bố mẹ cô yêu nhau, kết hôn và sau kết hôn, hầu như trong mỗi bức ảnh trên cổ Bồi Kha luôn đeo một chiếc vòng bạch kim với mặt dây chuyền là ngọc phỉ thúy.


Chiếc vòng cổ này Nhiếp Cửu La rất có ấn tượng, bởi vì khi còn nhỏ cô thích nhất là giơ viên ngọc phỉ thúy lên trời xem, bầu trời ngay lập tức biến thành dòng nước màu ngọc bích. Còn dây bạch kim này, khi ấy cô cho rằng vàng là thứ đắt nhất trên đời, sau đó Bồi Khả nói cho cô biết, bạch kim còn đắt hơn cả vàng.


Về sau mẹ cô xảy ra chuyện, chiếc vòng này trở thành di vật, được cất trong ngăn kéo bàn trang điểm. Lúc bố cô say rượu khóc lóc vì nhớ mẹ cô, cô sẽ trèo lên ghế bàn trang điểm, lấy sợi dây chuyền ra ướm lên cổ, tưởng tượng sau khi đeo vào cô sẽ đẹp thế nào, chàng hoàng tử đẹp trai mê mẩn cô ra sao, rồi một con voi trắng sẽ cõng cô đến vương quốc sung túc (cô không phải xem thường ngựa trắng, nhưng chiếc lưng gầy như thế khi ngồi lên sẽ bị cấn, vẫn là lưng voi trắng vừa to, thịt lại dày, ngồi thoải mái biết bao), từ đó sống một cuộc sống tràn đầy hạnh phúc.


Sau đó nữa, dây chuyền cùng ngôi nhà, tiền bạc, còn cả cô, đều bị cả nhà người bác thu vào tay.


"Bộp" một tiếng, Nhiếp Cửu La đã đóng lại album.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Danh sách chương

  Lưu ý trước khi đọc: Bản dịch truyện được thực hiện bởi QUẦN LÔNG CORP. Đây là bản dịch cho riêng câu chuyện của Nhiếp Cửu La. Nhiếp Cửu La   - Tên thật là Nhiếp Tịch, 25 tuổi, giá trị nhan sắc thuộc hàng top, giá trị vũ lực cũng đứng hàng top. Cô xinh đẹp, thông minh, suy nghĩ và miệng lưỡi khi tranh luận khó ai có thể qua được cô, tính cách cực kỳ "ăn miếng trả miếng", và không kém phần nghịch ngợm...  x em tiếp Danh sách chương Chương 2                        Chương 3                        Chương 4                       Chương 5                       Chương 6                       Chương 8                       Chương 9   ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 51

 CHƯƠNG 51 Nhiếp Cửu La đi đến chỗ cầu thang thì vẫy tay ra hiệu cho Hình Thâm đi lên lầu. Hình Thâm đứng dậy, lúc đi ngang qua Mắt To lại lấy vải nhét vào miệng hắn để hắn ta khỏi kêu gào vô ích. ---------------------------------------- Sợ tầng hai vẫn chưa đủ cách âm, hai người đi lên tầng ba nói chuyện. Nhiếp Cửu La đưa bức vẽ cho Hình Thâm xem. Đôi mắt của Hình Thâm xem chữ và hình trên màn hình hay giấy thì rất tốn sức, anh ta giơ tờ giấy lên để dưới ánh đèn xem một lúc lâu: "Có ý gì?" Nhiếp Cửu La chần chừ một lát: "Tôi chỉ là hoài nghi... Chuyến này chúng đã bắt được bao nhiêu người ở đây?" Hình Thâm nhớ kỹ lại: "Tính cả chú Tưởng thì tám người." "Tám người, vậy tính thêm cả lão què cùng thê đội ba người kia, tổng cộng là mười hai người?" Tạm thời là như thế, Hình Thâm gật đầu: Trước mắt đã mất liên lạc với phía lão Đao cùng Dư Dung, có thể xác nhận số người gặp nạn là mười hai người. Nhiếp Cửu La: "Đối phương bảo chúng ta phải nhanh ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 60

 CHƯƠNG 60 Lữ Hiện ngày hôm trước làm một cuộc đại phẫu hao hết sức lực, buổi tối lại đi ngủ muộn, cho nên hôm sau thức giấc đã là buổi trưa. Nhưng lúc sáng sớm anh ta có dậy để vào phòng vệ sinh, với tinh thần trách nhiệm của một bác sĩ, anh ta đã đi vào phòng phẫu thuật để kiểm tra tình hình của Nhiếp Cửu La, sau đó đi đến kết luận cô đã ổn rồi, về cơ bản đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm. Anh ta còn nhớ khi đó Viêm Thác còn cười với anh ta. ------------------------------ Viêm Thác vào thang máy và đi thẳng xuống tầng hầm. Dưới đó chỉ có hai, ba chiếc xe, đều là xe của "người mình", chiếc của Lữ Hiện anh đã đậu ở góc trong cùng. Viêm Thác bước đến đó, trước tiên mở cửa sau ra. Nhiếp Cửu La được bọc trong chăn đang an ổn ngủ ở ghế sau, bởi vì ghế không đủ dài nên cẳng chân hơi co lại. Viêm Thác dựng thẳng chiếc vali vào khoảng trống giữa hàng ghế trước và sau để làm vách ngăn, phòng khi xe phanh gấp thì cơ thể cô cũng sẽ không mất kiểm soát mà lăn xuống. Sau đó anh giúp cô dém c...