Chuyển đến nội dung chính

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 12

 CHƯƠNG 12


Sự kinh ngạc của Viêm Thác không thua Nhiếp Cửu La.


Anh nhìn chằm chằm Răng Chó một lúc lâu, mới hỏi: "Mắt của anh làm sao vậy?"


Răng Chó quanh co: "Tối hôm qua tôi không cẩn thận mà chọc trúng. Anh như thế này làm tôi... chóng mặt..."


Vết thương nặng như thế, sắc mặt đau đớn là không thể giả vờ, Viêm Thác nới nhẹ tay: "Làm sao mà chọc vào?"


Răng Chó như một người bệnh yếu ớt, lại từ từ làm ổ trong vali, lầm bầm trong miệng: "Chính là không cẩn thận, đầu tôi đau..."


Viêm Thác nói: "Mày bớt thả rắm đi."


Câu nói vừa tuôn ra, cả căn phòng tĩnh lặng trong vài giây, Răng Chó không lẩm bẩm nữa, vòi nước chầm chậm rơi từng giọt xuống tí tách.


Viêm Thác cuối cùng lên tiếng: "Trong phòng khách sạn không có thiết bị nguy hiểm nào cả, nếu mày thật sự tự làm bị thương ở trong phòng sớm đã làm ầm lên rồi, mày mà sẽ không rên một tiếng sao? Tối qua có phải mày đã từng ra ngoài rồi không?"


Răng Chó hoảng loạn: "Không, không có, là do tôi không cẩn thận, là bàn chải đánh răng, bàn chải đánh răng chọc phải..."


Còn chưa nói xong, hắn ta đã cảm thấy trời đất xoay chuyển, sau đó bên tai vang lên một tiếng, cả người đập xuống mặt đất, nổ đom đóm mắt. Là Viêm Thác dùng một tay lật ngược chiếc vali.


Nhiếp Cửu La vẫn chưa phản ứng kịp, Viêm Thác đã dẫm một chân lên lưng Răng Chó, trọng lượng toàn bộ cơ thể đều dồn vào cú đạp này, ép cho Răng Chó suýt nữa không hô hấp được, mà vẫn còn chưa xong, anh rút súng từ sau thắt lưng ra, họng súng đè vào gáy Răng Chó, lực đạo rất lớn, gương mặt xấu xí của Răng Chó hầu như bị đè phẳng xuống dưới đất.


"Còn không nói sự thật, xem tao là thằng ngu chắc? Dì Lâm đã nói rồi, mày thành thật thì tao đến đón người; không thành thật, tao đến chuyển thi thể."


Răng Chó bị dọa sợ thành kẻ nhát gan, giọng vừa the thé vừa mỏng, chỉ còn thiếu đi kèm nước mắt nước mũi: "Tôi nói tôi nói, tối hôm qua anh mắng tôi là phế vật, nói tôi bị con nhỏ phòng bên cạnh Tôn Chu nhìn thấy rồi, còn vẽ hình tôi đưa cho cảnh sát, tôi tức giận, muốn... muốn tìm cô ta tính sổ..."


Viêm Thác giật mình, lực tay nhẹ thả lỏng, lơ đãng liếc nhìn Nhiếp Cửu La.


Nhiếp Cửu La mặt tỏ nét lương thiện, nhưng trong lòng đang chửi rủa.


"Tôi trèo ra ngoài cửa sổ, không biết đang ở đâu, trượt chân một cái, trên cửa sổ có sợi dây kẽm, thoáng cái đâm vào hốc mắt tôi... Tôi sợ anh biết nên tôi không nói."


Nhiếp Cửu La tim đập điên cuồng, may mà còn có thể nhanh chóng phán đoán.


- Hai tên này quả thật là cùng một ổ.


- Viêm Thác có thể quản Răng Chó, nhưng Răng Chó rõ ràng có tâm tư khác, có việc muốn che giấu Viêm Thác.


- Cấp trên của hai tên này tên là "dì Lâm".


Trong phòng lại yên ắng vài giây, Viêm Thác thu lại bàn chân đang đạp lên lưng Răng Chó, còn Răng Chó thì thốt ra một tiếng ôi dài từ trong cổ họng, tay chân quơ loạn trèo vào trong vali, vali bị hắn ta khuấy động khiến nó tròng trành bất định, giống như chiếc thuyền nhỏ bị sóng đánh vào.


Qua một lúc, hắn cuối cùng cũng nhét được mình vào trong, còn đưa tay đóng nắp vali lại, nhưng đóng không chặt, vali bị nhô lên hơn một ngón tay.


Con mắt lành lặn còn lại của hắn từ khe giữa nhìn ra bên ngoài một cách cảnh giác, nhìn thấy đôi giày bốt của Viêm Thác, trên đó có đinh tán màu đồng lạnh lẽo cứng rắn, còn nhìn thấy dưới ống nước ở trong góc, có một cô gái đang bị bắt chéo tay ra sau, cũng mang giày bốt, dưới đế có đường vân chống trơn trượt rõ ràng.


Hắn ta không nhận ra Nhiếp Cửu La, bởi vì từ đầu tới cuối chưa từng thấy cô trong điều kiện có ánh sáng, còn khi đón lấy cây bút chì cô cắm vào mắt hắn là trong bóng tối, đầu bút sắc nhọn vô cùng, thậm chí ở giây phút đó, vẫn chưa kịp cảm giác được sự đau đớn.


"Việc vừa rồi tao giao, mày đã rõ chưa?"


Vừa mới giao? Răng Chó sững sờ một lát, mới có phản ứng: "Rõ rồi, anh nói muốn ra ngoài, giao cho tôi trông Tôn Chu và cô gái này."


"Chỉ trông thôi là được, đừng động vào người ta."


Răng Chó nhanh chóng đáp lời.


Cảnh tượng này quá sức quỷ dị, da đầu Nhiếp Cửu La tê rần: Tại sao bất kể là Viêm Thác hay là Răng Chó, ai cũng không đề cập tới việc băng bó vết thương? Đây là mắt bị chọc mù đó!


Việc cần giao đã giao xong, nhưng Viêm Thác cảm thấy vẫn có chút gì đó không yên tâm, anh đi kiểm tra trong phòng vệ sinh một lát, tính tìm cho ra sơ hở hoặc tai họa ngầm nào đó.


Cuối cùng, ánh mắt anh ta rơi vào người Nhiếp Cửu La.


Cô chính là tai họa ngầm lớn nhất.


Anh cầm theo băng dính đi qua, đến trước mặt Nhiếp Cửu La, xé một đoạn băng dài, sau đó ngồi xổm xuống.


Nhiếp Cửu La theo bản năng nghiêng đầu né tránh: "Tôi sẽ không kêu đâu, khách sạn này không có khách, anh lại cho người ở đây trông coi, tôi cũng không ngốc như thế."


Viêm Thác không dính bẫy của cô: "Cô Nhiếp, cô rất biết nói chuyện. Level của Răng Chó sẽ không chịu được lời ngon tiếng ngọt của cô, vẫn nên dán lại thì tốt hơn."


Nhiếp Cửu La trong lòng mắng anh ta mắt mù: Anh còn coi Răng Chó là chim non sao, còn sợ cô lừa hắn? Bản thân anh cũng bị Răng Chó lừa dối tẩy não kia kìa.


Nhưng cô nghĩ ngợi rồi nhẫn nhịn: kẻ ác tự có kẻ ác trị, cô vui vẻ giả vờ không biết, nhìn chó cắn chó.


Cô chuyển hướng đấu tranh chuyện khác: "Vậy có thể để tôi ăn cái gì đó trước được không?"


Buổi trưa đi tham quan đền, không chú ý tới việc ăn uống, buổi tối bị bắt trói, không có cơ hội ăn, đã nhịn hai bữa rồi. Đổi lại là người khác bị bỏ tù, sẽ đau khổ tới bỏ cả ăn, cô thì không, cứ phải ăn no đã, ăn no mới có sức lực dây dưa với hai kẻ ác này.


Viêm Thác làm như không nghe thấy, lập tức dùng miếng băng dính dán miệng cô lại, vì đề phòng nó rơi ra, còn dùng lực ở lòng bàn tay gắng sức đè xuống hai bên.


Làn da của Nhiếp Cửu La mỏng manh, bị anh dùng lực ấn như thế, khiến máu về lại trên mặt, thành màu đỏ thẫm.


Trước khi đi, Viêm Thác trả lời cô.


Anh nói: "Tôi nhìn vóc dáng cô có vẻ khá là biết nhịn đói, ít ăn vài bữa cũng không chết được."


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Danh sách chương

  Lưu ý trước khi đọc: Bản dịch truyện được thực hiện bởi QUẦN LÔNG CORP. Đây là bản dịch cho riêng câu chuyện của Nhiếp Cửu La. Nhiếp Cửu La   - Tên thật là Nhiếp Tịch, 25 tuổi, giá trị nhan sắc thuộc hàng top, giá trị vũ lực cũng đứng hàng top. Cô xinh đẹp, thông minh, suy nghĩ và miệng lưỡi khi tranh luận khó ai có thể qua được cô, tính cách cực kỳ "ăn miếng trả miếng", và không kém phần nghịch ngợm...  x em tiếp Danh sách chương Chương 2                        Chương 3                        Chương 4                       Chương 5                       Chương 6                       Chương 8                       Chương 9   ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 60

 CHƯƠNG 60 Lữ Hiện ngày hôm trước làm một cuộc đại phẫu hao hết sức lực, buổi tối lại đi ngủ muộn, cho nên hôm sau thức giấc đã là buổi trưa. Nhưng lúc sáng sớm anh ta có dậy để vào phòng vệ sinh, với tinh thần trách nhiệm của một bác sĩ, anh ta đã đi vào phòng phẫu thuật để kiểm tra tình hình của Nhiếp Cửu La, sau đó đi đến kết luận cô đã ổn rồi, về cơ bản đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm. Anh ta còn nhớ khi đó Viêm Thác còn cười với anh ta. ------------------------------ Viêm Thác vào thang máy và đi thẳng xuống tầng hầm. Dưới đó chỉ có hai, ba chiếc xe, đều là xe của "người mình", chiếc của Lữ Hiện anh đã đậu ở góc trong cùng. Viêm Thác bước đến đó, trước tiên mở cửa sau ra. Nhiếp Cửu La được bọc trong chăn đang an ổn ngủ ở ghế sau, bởi vì ghế không đủ dài nên cẳng chân hơi co lại. Viêm Thác dựng thẳng chiếc vali vào khoảng trống giữa hàng ghế trước và sau để làm vách ngăn, phòng khi xe phanh gấp thì cơ thể cô cũng sẽ không mất kiểm soát mà lăn xuống. Sau đó anh giúp cô dém c...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 51

 CHƯƠNG 51 Nhiếp Cửu La đi đến chỗ cầu thang thì vẫy tay ra hiệu cho Hình Thâm đi lên lầu. Hình Thâm đứng dậy, lúc đi ngang qua Mắt To lại lấy vải nhét vào miệng hắn để hắn ta khỏi kêu gào vô ích. ---------------------------------------- Sợ tầng hai vẫn chưa đủ cách âm, hai người đi lên tầng ba nói chuyện. Nhiếp Cửu La đưa bức vẽ cho Hình Thâm xem. Đôi mắt của Hình Thâm xem chữ và hình trên màn hình hay giấy thì rất tốn sức, anh ta giơ tờ giấy lên để dưới ánh đèn xem một lúc lâu: "Có ý gì?" Nhiếp Cửu La chần chừ một lát: "Tôi chỉ là hoài nghi... Chuyến này chúng đã bắt được bao nhiêu người ở đây?" Hình Thâm nhớ kỹ lại: "Tính cả chú Tưởng thì tám người." "Tám người, vậy tính thêm cả lão què cùng thê đội ba người kia, tổng cộng là mười hai người?" Tạm thời là như thế, Hình Thâm gật đầu: Trước mắt đã mất liên lạc với phía lão Đao cùng Dư Dung, có thể xác nhận số người gặp nạn là mười hai người. Nhiếp Cửu La: "Đối phương bảo chúng ta phải nhanh ...