Chuyển đến nội dung chính

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 20

 CHƯƠNG 20


Sau khi gọi điện thoại cho Tưởng Bách Xuyên xong, Nhiếp Cửu La quả thật đã lo lắng cảnh giác mấy ngày trời, nhưng nháy mắt đã hơn nửa tháng trôi qua, cây quế từ lúc hoa còn trên cây tới khi rơi rụng, tương hoa quế của chị Lư cũng đã ủ chín đóng vào chai bỏ tủ lạnh rồi, mọi thứ vẫn bình an vô sự.


Chỉ có ngày ngày làm giặc, khó bề ngàn ngày phòng giặc, bên phía Viêm Thác nếu như muốn để qua một năm rưỡi mới báo thù, vậy một năm rưỡi này cô cứ phải sống như thế này sao?


Sau khi nghĩ kỹ, Nhiếp Cửu La đã bỏ sự bất an của mình xuống, chỉ là con dao găm từ trên bức tượng đất sét trong phòng làm việc, ban ngày cô để bên cạnh, buổi tối nhét nó xuống dưới gối.


Bức tượng và con dao này đều xứng đáng được nói đến.


Bức tượng điêu khắc bằng đất sét là "Phản đạn Tỳ bà đồ", hình ảnh người phụ nữ cầm đàn tì bà nhảy lên trời, dáng vẻ lả lướt, trang phục bồng bềnh, nhưng nó không cao bằng cơ thể con người, chỉ khoảng một mét, dao găm chính là thứ được giấu trong chiếc đàn trên bức tượng, nhìn từ bên ngoài tuyệt đối không thể thấy vì đã áp dụng kỹ nghệ tạo cơ quan ngầm thời xưa, bằng cách gẩy một vài sợi dây đàn theo thứ tự đặc biệt, một chiếc hộp dài mảnh được cất giấu bên trong sẽ tự động bật ra.


Còn con dao găm không lớn, nhìn qua rất bình thường, dài chưa đến 20 cm, rộng dưới một tấc, độ dày vừa phải, thuận tiện đem theo bên mình, đây là một thanh "kiếm trong kiếm", bên trong còn có một con dao nhỏ hơn, toàn thân không có bất kỳ hoa văn trang trí nào, trên chỗ tay cầm có ký tự nhỏ chữ triện, chữ bên ngoài là "sinh", bên trong là "tử".


--------------------------


Hôm nay là một ngày trời thu trong trẻo mát mẻ, là ngày hoàng đạo cát tường, cũng là ngày thích hợp bắt đầu công việc, bức tranh ma nữ của Nhiếp Cửu La đã gần như xong sau nhiều lần sửa chữa, giờ có thể bắt tay vào làm.


Ăn sáng xong, sau khi thắp nén hương cúi lạy tổ sư nghề điêu khắc tượng đất sét Nữ Oa, cô liền bắt đầu khua búa đóng đinh tạo khung cho tác phẩm mới.


Người bình thường đều hiểu lầm về điêu khắc tượng đất sét, luôn nghĩ rằng chỉ cần lấy nắm đất sét, thêm vào chút nước, nhào nhào nắn nắn là xong việc. Thực tế không phải vậy, độ kết dính của đất sét không đủ để chống đỡ cân nặng của nó, cho dù là "tượng đất Trương"* nhỏ nhắn, vẫn phải đập bùn quánh nhiều lần, thêm vào sợi bông, nhào nặn nó thành "đất sét chín" có độ dẻo và đồng đều lý tưởng để tạo phôi. Nếu là tác phẩm quy mô lớn thì càng phức tạp hơn, trước tiên phải dùng dây kẽm, đinh sắt, thanh gỗ để tạo bộ khung, được gọi là "dựng long cốt", sau đó quấn rơm, dán trấu vào, tiếp tục đắp bùn thô lên, và còn phải làm mịn, rồi phủ keo dán giấy, ép bột nhão vào các đường nét hoa văn trang trí, từng lớp từng lớp, mới có thể tạo thành hình người.


*Tượng đất sét là một loại hình nghệ thuật dân gian nổi tiếng ở Thiên Tân, thành phố lớn thứ hai của Trung Quốc. Nó được khởi xướng bởi Trương Minh Sơn, một nghệ sĩ dân gian của Thiên Tân, trong triều đại nhà Thanh. 


Nhưng nghĩ kỹ lại, một người sau khi tẩy đi lớp trang điểm, lột sạch quần áo trang sức, róc hết da thịt, chỉ còn trơ trọi bộ xương, ở một tầng ý nghĩa nào đó cũng giống như đắp nặn tượng đất sét.


Khó trách tổ sư của ngành này chính là Nữ Oa.


Nhiếp Cửu La nhắc nhở bản thân, đắp nặn tượng cũng phải thành kính như tạo người, từng bộ phận từng xương khớp, đều không thể qua loa đại khái.


Vì thế chỉ riêng phần "long cốt", cô liên tục tháo ra lắp vào, tiếng leng keng vang lên không ngừng.


Buổi trưa khi chị La đi lên dọn cơm, nhìn thấy Nhiếp Cửu La ngồi ở trên cao bàn làm việc, tay trái cầm búa, tay phải cầm đinh, nhịn không được mà cảm thán, cái này mà không nói thì ai đi ngang qua cũng tưởng chủ căn nhà là một người thợ mộc.


Ở một mức độ nào đó, Chị Lư đã hiểu ra sự thật: Làm cái nghề mỹ thuật này, hầu hết đều tự mang theo khí chất thần tiên điển hình, duy chỉ có dòng điêu khắc, gõ mạnh đập mạnh, vung búa khua rìa, được gọi đùa là dân "làm công trình bằng gỗ" trong giới nghệ thuật, vì thế đừng nhìn Nhiếp Cửu La người gầy mảnh khảnh, nhưng lực cánh tay và bàn tay vượt xa chị em phụ nữ bình thường. Có vài lần chị Lư nạy nắp lon không ra, đều là cô ấy tới mở.


Tóm lại hôm nay là một ngày làm thợ mộc, tháo lắp liên tục, cho đến tận tối cô mới làm ra bộ khung vừa ý. Tất nhiên, trong mắt chị Lư thì bộ khung thì chẳng có tư cách đẹp hay không, vẫn là ba chữ: xấu tuyệt đối.


Ngày hôm nay đã tốn quá nhiều thể lực, chưa đến mười một giờ cô đã tắt đèn đi ngủ. Đổi lại là trước đây nếu cơ thể mệt mỏi, cô vừa đặt lưng xuống là sẽ làm một giấc thẳng đến khi trời sáng, nhưng hôm nay không biết nguyên nhân vì sao, cô đột nhiên tỉnh dậy lúc hơn hai giờ đêm.


Trong phòng tối đen như mực, nhưng không tới mức không nhìn được năm ngón tay, giường của Nhiếp Cửu La có tấm màn che, là loại vải bán trong suốt, làm cho sắc màu đêm đen lại được lọc dày thêm một tầng.


Trong sự an tĩnh có một bầu không khí kỳ lạ và nguy hiểm đang dâng trào.


Nhiếp Cửu La không tiếng động nâng người dậy, đưa tay rút con dao găm ở dưới gối, lại sờ vào dây đeo chân, nhẹ nhàng nhét dao găm sát vào đùi rồi kéo váy ngủ qua che lại, sau đó cô đi xuống lầu.


Cô không đi dép, chân trần đi đến phía bên cửa, nhẹ nhàng mở ra.


Bên ngoài phòng ngủ là phòng làm việc, phòng làm việc nửa đêm có chút đáng sợ, bởi vì tượng đất sét của cô có quá nhiều, ban ngày nhìn những khuôn mặt sống động thì không nói, buổi tối trở thành từng nhóm bóng đen hình người đang cúi hoặc tựa mình, không nói được đó là người hay tượng, hoặc là một thứ gì khác.


Nhiếp Cửu La che đi hơi thở, tiến vào phòng làm việc.


Có ánh đèn sáng.


Không phải là từ chiếc đèn lớn, mà là đèn đọc sách đặt trên sàn ở góc cuối phòng chiếu ánh sáng ảm đạm, nơi đó có giá đọc sách sát tường, hai chiếc ghế sofa đơn để đối diện nhau, ở giữa là bàn uống trà nhỏ hình tròn, lúc không có việc gì, cô sẽ pha một ấm trà rồi làm tổ trên ghế và đọc sách.


Viêm Thác đang ngồi trên chiếc ghế sofa cạnh đèn đọc sách, hai cánh tay đặt trên tay vịn của ghế, tay phải cầm súng, tay trái thì đang gõ vào nhịp nhàng vào tay vịn, nòng súng chĩa về phía cô.


Cuối cùng đã đến rồi.


Nhiếp Cửu La vậy mà thả lỏng người, cô đứng tại chỗ nhẹ nhàng thở ra một hơi, làn da ở chân được thân dao găm dán vào đáng lẽ phải cảm thấy lạnh lẽo, nhưng hiện tại đã hơi tỏa nhiệt.


Viêm Thác lên tiếng trước: "Cô Nhiếp, thật không ngờ vẫn có thể gặp mặt."


Đúng thật là không ngờ, cuộc gặp mặt này vốn sẽ chẳng xảy ra nếu như Tưởng Bách Xuyên không phế vật như thế.


Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện: "Đừng đứng như thế, ngồi xuống nói chuyện nào."


Nói chuyện thì nói chuyện, trong những bộ phim ảnh trước khi có một cuộc ác chiến xảy ra, sẽ luôn có một trận đấu khẩu. Khẩu chiến cũng rất quan trọng, ai bởi vì bị nói tới mức mất hết bình tĩnh hoặc tức sùi bọt mép, thì người đó nắm chắc phần thua rất cao.


Nhiếp Cửu La vẫn đi tới một cách bình thường, hai tay vịn vào tay ghế, chậm rãi ngồi xuống, khi đang đổi một tư thế ngồi thoải mái, cô bỗng nghe một tiếng "lách cách" nhẹ bên dưới.


Da đầu cô khẽ tê dại, ánh mắt bất giác nhìn xuống: cô hay ngồi trên chiếc ghế này, và nó chưa từng xuất hiện tình huống như thế.


Viêm Thác lại nói: "Cô Nhiếp, ngồi rồi thì chớ động đậy, bị nổ thành từng mảnh thì khó coi lắm. Đặc biệt là..."


Anh tựa lưng vào ghế: "... Để đi gặp cô, tôi còn cố ý thay một bộ quần áo mới, lại không muốn vừa mới mặc một ngày mà đã dính máu thịt, không dễ giặt đâu."


Cảm giác tê cứng từ da đầu truyền xuống cổ, nghe ý tứ của anh ta thì dưới ghế ngồi đã đặt thứ gì đó, nhưng ngồi thì cũng đã ngồi rồi, lại còn có thể thế nào chứ?


Cô ồ một tiếng, tiếp tục điều chỉnh tư thế ngồi: "Còn đặc biệt thay quần áo mới à? Vậy tôi ăn mặc thế này có chút qua quýt rồi."


Viêm Thác liếc nhìn cô.


Cô đang mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa sa-tanh màu bạc ánh ngọc trai, eo có buộc thắt lưng, váy ngủ rất dài, khi đứng lên nó đã dài đến mắt cá chân nên ngay cả khi ngồi xuống cũng không lộ ra nhiều, chỉ lộ ra một phần bắp chân trắng nõn, bàn chân rất đẹp, mềm mại và mịn màng, trên mu bàn chân như có một lớp dưỡng ẩm bóng loáng như ngọc, nghe nói số cô gái có bàn chân đẹp còn ít hơn cả số cô gái có khuôn mặt đẹp.


Ông trời quả thật đã đối đãi với cô rất tận tâm.


Ánh mắt Viêm Thác cuối cùng ngừng lại trên khuôn mặt Nhiếp Cửu La: "Cô Nhiếp, cô chơi tôi thật thảm đấy nhé."


Nhiếp Cửu La cười cười: "Từ 'chơi' này dùng không chuẩn xác rồi, thợ săn đặt bẫy và bắt được con mồi, đó gọi là đi săn. Làm gì có con thú nào bị bắt rồi lại nói với thợ săn đang 'chơi' nó chứ?"


Viêm Thác không đấu khẩu với cô: "Tôi có vài chuyện muốn hỏi cô."


Nhiếp Cửu La gật đầu tỏ vẻ sao cũng được: "Anh cứ hỏi."


"Răng Chó... là thứ gì? Đến từ đâu? Tôn Chu "bén rễ mọc mầm" là có ý gì? Các cô chữa trị bằng cách nào? Tràng quỷ lại là cái gì?"


Nhiếp Cửu La ngạc nhiên nói: "Anh không biết sao?"


Sau đó tiếp tục cười rồi nói: "Còn tôi thì biết."


Tiếp đó cô chuyển đề tài câu chuyện: "Nhưng mà, tôi sẽ không nói cho anh biết."


Viêm Thác cũng đoán được cô sẽ không phối hợp: "Nói như thế, cô Nhiếp đã sống đủ rồi nên muốn chết sao?"


Nhiếp Cửu La lạnh lùng trả lời: "Anh lấy cái gì đảm bảo sự an toàn của tôi vậy? Không nói sẽ bị nổ chết; nói rồi tám phần mười cũng sẽ chết. Đằng nào cũng chết, không bằng không nói, vẫn có thể khiến anh bị nghẹn tới khó chịu."


Viêm Thác cũng không giữ khách: "Vậy cô Nhiếp đi thong thả nhé."


Anh chống vào tay vịn đứng lên, bước vòng qua bàn trà đi ra ngoài: Hiện tại xem như đã tiến vào giai đoạn chiến tranh tâm lý, có người bước lên đoạn đầu đài rất oai phong lẫm liệt, nhưng khi đao thật sự vung lên lại trở nên hèn nhát. Nhiếp Cửu La trên miệng nói cứng, nhưng anh cá rằng cô vẫn còn tiếc mạng sống, trong vòng ba bước nhất định sẽ gọi anh lại.


Quả nhiên, khi đi ngang qua, Nhiếp Cửu La đã lên tiếng.


"Viêm Thác."


Viêm Thác dừng bước chân.


Nhiếp Cửu La vẫn là giọng điệu khiến người ta khó lòng đoán trước: "Lúc còn nhỏ xem phim truyền hình, có người tốt bị kẻ xấu giết, nhưng chết như thế quả thật quá không đáng rồi."


"Tôi rất dễ nhập tâm vào nhân vật, từng nghĩ rằng nếu như nếu là tôi thì không thể nào để người ta giết một cách vô ích như vậy. Lỡ như gặp xui xẻo thật sự phải chết, vậy làm thế nào cũng phải kéo kẻ đã hại tôi đi theo cùng."


Lời chưa nói xong, cô lấy hết sức lực cơ thể, hai tay bổ nhào qua ôm lấy Viêm Thác, đồng thời xoay người, đẩy lưng Viêm Thác về hướng ghế sofa mà cô đã ngồi.


Cô cũng đã đánh cược: Dưới ghế không có quả bom gì cả, nếu thật sự có, Viêm Thác chính là lá chắn sống của cô. Mà cứ cho là lực quả bom quá mạnh sẽ thổi tung cả hai, cô cũng đã kéo Viêm Thác đi cùng mình xuống dưới không phải sao?


Một giây ngỡ như dài đằng đẵng trôi qua.


Chẳng có vụ nổ nào.


Mở màn kết thúc, tiếp theo nên vào phần nghiêm túc rồi.


Hai người gần như đồng thời ra tay.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Danh sách chương

  Lưu ý trước khi đọc: Bản dịch truyện được thực hiện bởi QUẦN LÔNG CORP. Đây là bản dịch cho riêng câu chuyện của Nhiếp Cửu La. Nhiếp Cửu La   - Tên thật là Nhiếp Tịch, 25 tuổi, giá trị nhan sắc thuộc hàng top, giá trị vũ lực cũng đứng hàng top. Cô xinh đẹp, thông minh, suy nghĩ và miệng lưỡi khi tranh luận khó ai có thể qua được cô, tính cách cực kỳ "ăn miếng trả miếng", và không kém phần nghịch ngợm...  x em tiếp Danh sách chương Chương 2                        Chương 3                        Chương 4                       Chương 5                       Chương 6                       Chương 8                       Chương 9   ...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 60

 CHƯƠNG 60 Lữ Hiện ngày hôm trước làm một cuộc đại phẫu hao hết sức lực, buổi tối lại đi ngủ muộn, cho nên hôm sau thức giấc đã là buổi trưa. Nhưng lúc sáng sớm anh ta có dậy để vào phòng vệ sinh, với tinh thần trách nhiệm của một bác sĩ, anh ta đã đi vào phòng phẫu thuật để kiểm tra tình hình của Nhiếp Cửu La, sau đó đi đến kết luận cô đã ổn rồi, về cơ bản đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm. Anh ta còn nhớ khi đó Viêm Thác còn cười với anh ta. ------------------------------ Viêm Thác vào thang máy và đi thẳng xuống tầng hầm. Dưới đó chỉ có hai, ba chiếc xe, đều là xe của "người mình", chiếc của Lữ Hiện anh đã đậu ở góc trong cùng. Viêm Thác bước đến đó, trước tiên mở cửa sau ra. Nhiếp Cửu La được bọc trong chăn đang an ổn ngủ ở ghế sau, bởi vì ghế không đủ dài nên cẳng chân hơi co lại. Viêm Thác dựng thẳng chiếc vali vào khoảng trống giữa hàng ghế trước và sau để làm vách ngăn, phòng khi xe phanh gấp thì cơ thể cô cũng sẽ không mất kiểm soát mà lăn xuống. Sau đó anh giúp cô dém c...

[QLC - Nhiếp Cửu La Cut] CÚ RỜI ĐẤT XANH - Chương 51

 CHƯƠNG 51 Nhiếp Cửu La đi đến chỗ cầu thang thì vẫy tay ra hiệu cho Hình Thâm đi lên lầu. Hình Thâm đứng dậy, lúc đi ngang qua Mắt To lại lấy vải nhét vào miệng hắn để hắn ta khỏi kêu gào vô ích. ---------------------------------------- Sợ tầng hai vẫn chưa đủ cách âm, hai người đi lên tầng ba nói chuyện. Nhiếp Cửu La đưa bức vẽ cho Hình Thâm xem. Đôi mắt của Hình Thâm xem chữ và hình trên màn hình hay giấy thì rất tốn sức, anh ta giơ tờ giấy lên để dưới ánh đèn xem một lúc lâu: "Có ý gì?" Nhiếp Cửu La chần chừ một lát: "Tôi chỉ là hoài nghi... Chuyến này chúng đã bắt được bao nhiêu người ở đây?" Hình Thâm nhớ kỹ lại: "Tính cả chú Tưởng thì tám người." "Tám người, vậy tính thêm cả lão què cùng thê đội ba người kia, tổng cộng là mười hai người?" Tạm thời là như thế, Hình Thâm gật đầu: Trước mắt đã mất liên lạc với phía lão Đao cùng Dư Dung, có thể xác nhận số người gặp nạn là mười hai người. Nhiếp Cửu La: "Đối phương bảo chúng ta phải nhanh ...